TIN MỚI

 
Tiêu đề
Trả lời Đọc
Bài viết cuối
  1. thuan1084nd
    Trả lời:
    0
    Đọc:
    31
  2. hadung90
    Trả lời:
    0
    Đọc:
    33
  3. sondx1
    Trả lời:
    2
    Đọc:
    40
  4. noithatsmyhome
    Trả lời:
    0
    Đọc:
    33
  5. ngay67
    Trả lời:
    1
    Đọc:
    36
  6. banmaixanh90
    Trả lời:
    1
    Đọc:
    53
  7. TieuBach
    Trả lời:
    0
    Đọc:
    32
  8. dothainam15
    Trả lời:
    3
    Đọc:
    43
  9. trucauthangkinh
    Trả lời:
    0
    Đọc:
    30
  10. hapdaucaocap
    Trả lời:
    1
    Đọc:
    47
Đang tải...

Cách Viết Báo Tường

Thảo luận trong 'Tài liệu' bắt đầu bởi MrSun, 9 Tháng mười một 2012.

  1. MrSun

    MrSun Hỗ Trợ Sàn Mua Bán Staff Member

    Lời ngỏ là một phần không thể thiếu trong bài báo tường để có một bài báo tường ấn tượng thì trước hết bạn cần phải có một lời ngỏ hay. Dưới đây là một số lời ngỏ báo tường Sàn Mua Bán đã sưu tầm và chia sẻ cùng các bạn.

    [​IMG]
    Lời ngỏ 1
    Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, uống nước nhớ người đào giếng... Từ thuở ấu thơ cắp sách đến trường chúng ta đã được thầy cô dạy dỗ những điều đó, những bài học đạo đức đầu tiên đã giúp chúng ta nên người như hôm nay.

    Là một người Việt Nam chúng ta không thể nào quên truyền thống tôn sư trọng đạo mà ông cha ta đã truyền dạy từ bao đời nay. Không thầy đố mày làm nên... Chính thầy cô đã chắp cánh cho những ước mơ của chúng ta bay cao, cung cấp hành trang kiến thức cho chúng ta bước vào đời và giúp chúng ta thành công trên con đường học vấn. Thế nhưng sau khi ra đời có mấy ai còn nhớ về thầy cô giáo cũ của mình ? Có ai lần tìm về lớp cũ trường xưa để thăm lại những người đã hy sinh tâm huyết giúp chúng ta thành người hữu ích ? Ngày 20 - 11 hàng năm, ngày lễ và cũng là ngày vui của các thầy cô giáo, ngày để chúng ta bày tỏ lòng biết ơn đến những người cha người mẹ thứ hai đã dạy dỗ chúng ta nên người. Đối với những học trò xa xứ như chúng ta một bó hoa dâng tặng cho thầy cô trong ngày này chắc có lẽ là hơi khó, nhưng những món quà tinh thần bằng thơ văn hay một chút vật chất thì chắc có lẽ là không khó lắm đối với mỗi người trong chúng ta !
    Nhân ngày 20 - 11 Trang ....( gì đó của báo tường) ) xin gởi đến các bạn những bài thơ văn về thầy cô giáo để chúng ta cùng chia sẻ niềm vui và bày tỏ lòng biết ơn với các thầy cô của mình trong ngày vui này, đồng thời cũng để nhắc nhở rằng : Ăn quả phải nhớ kẻ trồng cây.


    Lời ngỏ 2

    Ngày đến trường là muôn vàng kí ức
    Tuổi học sinh là lứa tuổi ngàn thơ
    Ôi âm vang của tiếng nói mái trường hòa cùng lời dạy của thầy cô iu dấu. Sao như đọng lại trong chúng tôi những nổi niềm vô tận. Thầy cô là điểm tựa, là nơi sưởi ấm cho những con tim đang mong uớc 1 niềm tin hứa hẹn. Mới ngày nào còn bở ngỡ trước ngôi trường xa lạ vậy mà hôm nay lại mang đầy cảm xúc tâm tư vương vấn của ngày ra trường. Lưu luyến thay ôi cái tuổi học trò, như dòng điệu nhạc hòa lên trong phút giây luyến tiếc. Cuộc đời người học sinh chẵng khác gì âm điệu 1 khúc nhạc vội vang lên rồi cũng vội tắt đi để lại dư âm trong lòng người nghe những nổi niềm thầm kín. Đời học sinh là fải thế, là fải đc tận hưởng là fải đc vui chơi nhưng fải đc đừng lại ở những phút giây nào đó đễ hòa cùng lơig giảng of thầy cô lời ân cần quan tâm mà ko cần đền đáp chỉ mong mỗi 1 mơ ước đưa lũ “trò” of mình đến đc những bến bờ tương lai tươi đẹp.

    Thầy cô ôi! Những người thiêng liêng cao quý những người lái đò tận tụy ngày đêm. Họ những người mỡ ra con đường new cho đàn em thơ dại, công ơn of thầy cô ôi làm sao có thể kể hết đc. Nó như ngọn hải đăng đối với những con tàu trên biển cả mênh mong bi lạc trên đường về. Những luồng sáng fát lên ánh sáng đem đến những niềm trao dâng cho biết bao người đi biễn khi đối mặt với những cơn bảo giông dữ dội.

    Thầy cô cũng thế, họ đã rọi lối và dỏi theo từng bước of đàn con. Một luc học sinh tinh nghịch nhưng rất đáng iu và tràn đầy trong tim nhiệt huyết 1 niền tin. Dù đi đâu về đâu thì mãi mãi & mãi mãi người học sinh vẫn được thầy cô, những ngọn hải đăng cao cả luôn tỏa sáng và vẩn thầm mong cho chúng em đến đc bờ bên kia tri thức.
    Khó có gì sánh đc, có gì có thể quý báu hơn đc “hải đăng” những ngọn đèn đã che chắn sưởi ấm tìm lối cho we. Ôi cảm fục biết bao, trân ttrọng biết bao những tình cảm of thầy cô đã dành trọn cuộc đời chăm sóc cho chúng em, để dìu dắt chúng em tìm đc những bến bờ mơ ước.

    Không gì đền đáp đc cái công lao to lớn ấy. chúng em là 1 học sinh cuối cấp xin dăng gởi đến thầy cô những lời cảm ơn, những tình cảm chân thành & sâu sắc nhất
    Chúc all thầy cô luôn dồi dào sức khỏe để có thể soi sáng con đường tri thức cho chúng con.
    Muốn sang thì bắc cầu kiều
    Muốn con hay giỏi phải yêu lấy thầy

    Lời ngỏ 3
    Kính thưa quý thầy cô và các bạn thân mến !
    Thời gian như một cố máy vĩnh cửu cứ thế trôi đi không bao giờ chở lại.
    Dòng thời gian cứ lặng lẽ trôi đi không để ý tới những gì xung quanh nó. Thầy cô là người cảm nhận rõ nhất. Thời gian trôi đi là những ngày thầy vất vả dạy dỗ đèn em thơ, nâng niu từng nét chữ , khuyên dăn trò từng lời...Những canh thâu không ngủ, thức trắng đêm bên bàn giáo án, những sớm hôm miệt mài trên bục giảng để rồi mai kia chứng kiến lớp lớp học trò trưởng thành là hạnh phúc mà thầy cô mong muốn. Và lúc đó, theo bước chuyển nhịp của cuộc sống bất chợt, chúng ta nhớ đến thầy cô mài trường, nhớ đến cái nôi đã đào tạo chúng ta trở thành người có ích cho gia đình và xã hội. Công ơn đò to lớn biết bao, cao cả biết nhường nào...
    Một lời thôi làm sao tả hết công ơn to lớn như trời biển của thầy cô đối với chúng em. Thay cho lời muốn nói, chúng em xin kính gửi đến quý thầy cô những vần thơ, câu chuyện mà chúng em đã dành tất cả công sức và lòng nhiệt huyết gửi vào trong đó tất cả tấm lòng của chúng em để kính dâng thầy cô... như một món quà ý nghĩa trong những món quà mà chúng em, ba mươi chín học sinh của lớp 6a4 kính tặng lên thầy cô nhân ngày “Nhà giáo Việt Nam 20.11.

    Chúng em kính chúc quý thầy cô dồi dào sức khoẻ để luôn dìu dắt, dẫn bước chúng em trên bước đường trở thành con người có ích cho xã hội, những mầm non của đất nước.
    Làm sao nói hết ân tình
    Tặng cô hai tiếng chân tình: “Mẹ ơi” !
    Thay mặt tập thể lớp ......... : Ban biên tập: Ban cán sự lớp ........... : [ Tên các bạn ban cán sự ]
    Một số mẫu báo tường đẹp mình share bên này, ai cần qua down nhé : Mẫu Báo Tường Đẹp
  2. MrSun

    MrSun Hỗ Trợ Sàn Mua Bán Staff Member

    Tháng 11 đã về...trong niềm vui rạo rực của tuổi trẻ học đường .Vì tháng 11 có một ngày lễ đặc biệt Ngày nhà Giáo Việt Nam -Ngày lễ hiến chương các nhà giáo .Các cô cậu học sinh dường như cũng bớt nghịch ngội hơn những ngày trước,tự giác hơn cũng bởi những phong trào thi đua của Đoàn trường phát động hay bởi chính trong tự giác của mỗi cô cậu HS này đã có từ tiềm thức...!

    Cùng với nhiều hoạt động khác của nhà trường thì làm Báo tường là một trong những hoạt động chào mừng đó..!.Tôn sư trọng đạo là truyền thống vốn quý của dân tộc Việt Nam...Lòng tôn kính ,biết ơn ,tri ân của những cô cậu học trò với Thầy Cô giáo được thể hiện qua những bài thơ,bài văn ...tất cả tình cảm lớn đó được hiện hữu trên một tờ báo tường.

    Làm báo tường là một hoạt động tập thể ,qua đó các em có dịp thể hiện sự đoàn kết,khả năng sáng tạo,tính tập thể được biểu hiện cao.Không khí chuẩn bị thật nhộn nhịp,tấp nập...Ban biên tập đột xuất của các lớp được hình thành,từ việc tập hợp bài viết ,những sáng tác trữ tình ,tự sự văn xuôi,cho đến việc trang trí trình bày ,kẻ vẽ...Khá tích cực và miệt mài.Những buổi học khi đã hết giờ, đi lướt qua hành lang trông vào các lớp sẽ thấy ở mỗi lớp có nhóm tụ tập chăm chú ,thì đó đích thị là đang làm báo tường...

    Tranh minh hoạ ,biểu tượng thì đủ cả,vui nhộn tươi rói và cũng đầy ý nghĩa nổi bật lên trong những tranh vẽ đó là chủ đề mái trường ,Thầy cô ,bạn bè ,quê hương yêu dấu...Những nét vẽ tuy chưa đạt độ trau chuốt ,nhưng đầy ý tưởng ,ngộ nghĩnh ,vui mắt..
    Nội dung của tờ báo không thể thiếu được đó là những bài thơ,những cảm xúc suy tư,hay những truyện ngắn...Nhưng có lẽ chiếm số lượng nhiều nhất là những vần thơ viết về mái trường và thầy cô.Những vần thơ thật mộc mạc ,ngô nghê ,nhưng lại chân tình ,giàu cảm xúc...

    Tôi là một người trong ban giám khảo chấm báo tường của nhà trường .Cảm nhận chung về số lượng và chất lượng các bài báo thật khác nhau , đa dạng . Độc những bài viết của các em học sinh ,tôi thật xúc động ,bồi hồi ...có những truyện ngắn ,những bài thơ làm tôi sống lại những cảm xúc thiêng liêng ngày nào ,khi còn là một cậu học trò như các em ,học dưới mái trường phổ thông.

    Những vần thơ trong sáng ,hồn nhiên của ngày đầu tiên đến trường:
    [​IMG]

    “...Nhớ hồi còn bé xíu,
    Tay nắm tay đến trưòng.
    Vô tư cười trong nắng,
    Mắt đen tròn long lanh...”
    Cảm xúc đầu tiên là được tiếp xúc với một môi trường mới,trường lớp mới, đặc biệt những người bạn mới,với những trò tinh nghịch :
    “ Nhớ đến đứa bạn thân,
    Vui buồn cùng chia sẻ.
    Những trò đùa tinh nghịch,
    Ngập đầy cả trái tim....”
    Cũng từ đó mỗi ngày đến lớp , đến trường là một ngày vui :
    “Em đi qua khung của lớp hàng ngày,
    Qua vòm cửa là bước vào hạnh phúc.”
    Sân trường nhộn nhịp những trò chơi giờ thể dục,có dáng áo dài đồng phục mềm mại thướt tha,trong sáng rạng ngời:
    “Bạn có nghe khúc nhạc tuổi hồn nhiên,
    Có áo dài trắng sân trường,dòng mực tím.”
    [​IMG]
    Những vần thơ ,tứ thơ ta thấy la lá,quen quen ở đâu đó...Nhưng cũng tạm xem như “Tính dị bản” thường gặp trong Văn Học dân gian của dân tộc....Bình cũ rượu mới mà..!
    Tình cảm dành nhiều nhất của các cô cậu học sinh là viết về thầy cô:
    “Chỉ mỗi chữ O em đọc sai,
    Dường như cô già đi mấy tuổi.
    Đến khi em hiểu điều đơn giản ấy,
    Cô giáo ơi.!.tóc Cô bạc hết rồi.!”
    Tình cảm của những cô cậu học trò mải chơi,vô tư,nhưng vẫn nhớ đến công lao của người thầy :

    “ Thầy ơi..!
    Con viết về Thầy,lại “phấn trắng “ và “bảng đen”.
    Lại kính mến,lại “hy sinh thầm lặng “...!
    Đọng lại trong những vần thơ của các tờ báo,thât nhiều cảm xúc..!
    “ Ôi tình Thầy trò,không có gì so sánh.
    Thật thiêng liêng ,bao xúc động dâng trào.
    Tình cảm đó cứ ngày một dâng trào,
    Tạo sức mạnh cho chúng em bước tiếp.
    Những dong thơ mà chúng em đã viết,
    Là những điều sâu thẳm trái tim...:
    Tôi là một người dễ xúc động ...! thật không thể nào dấu được niềm xúc động bồi hồi khi đọc những vần thơ tràn đầy cảm xúc ấy.!.Có cái gì đó khiến mắt cay cay, ướt nhoè trong biết bao kỉ niệm mà tôi đang nhớ lại...!


    Nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11.Xin gửi lời tri ân nhất của MT đến những Người Thầy,người Cô Kính mến của tôi.Những người đã nâng bước dìu dắt tri thức cho tôi có được ngày hôm nay... Tôi cũng đang tiếp bước con đường mà thầy cô đã chọn.
    Kính chúc sức khoẻ quý Thầy Cô ...!
    Kính chúc sức khoẻ các Đồng Nghiệp thân thương của tôi..!
  3. MrSun

    MrSun Hỗ Trợ Sàn Mua Bán Staff Member

    Quay tới quay lui, lại một mùa 20/11 nữa về.
    Từ giảng đường thênh thang bâng khuâng nhìn lại mái trường xưa... Cuộc
    đời em là mười hai mùa 20/11, 12 mùa mưa nắng, 12 mùa buồn vui.. còn
    thầy chỉ là cả đời đưa đò.. thầm lặng..

    Em biết khóc, biết cười trước những cảnh đời.. biết đứng lên khi té
    ngã.. biết nhặt lấy cây gai trên đường để bảo vệ bàn chân những người đi
    sau.
    Em biết thế nào là hy sinh, thế nào là cuộc sống.. biết yêu gia đình và yêu quê hương..
    Thầy dạy em biết quý thời gian, trọng chữ tín, biết giữ lòng trong sạch.. để ngẩn cao đầu với bạn bè..

    Cuộc đời thầy đưa biết bao nguời qua dòng sông tri thức..
    Dòng sông vẫn cứ êm trôi.. tóc thầy bạc đi, mắt thầy nheo lại nhưng vẫn
    luôn vững tay chèo và hết lòng vì thế hệ trẻ.. bao nhiêu người khách đã
    sang sông ? bao nhiêu khát vọng đã vào bờ ? bao nhiêu ước mơ thành sự
    thực.. ? Có mấy ai sang bờ biết ngoái đầu nhìn lại thầy ơi..

    Xin dành riêng nơi đây để chúng em nhìn lại dòng sông xưa, nhìn lại thầy,
    nhìn lại chính bản thân mình. Và gởi tới thầy cô lời biết ơn trân trọng
    nhất.

    -----------------------------------------------------------------------

    Khi Hasan, một nhà hiền triết Hồi giáo sắp qua đời, có người hỏi
    ông: "Thưa Hasan, ai là thầy của ngài?"

    Hasan đáp: "Những người thầy của ta nhiều vô kể. Nếu điểm lại tên
    tuổi của các vị ấy hẳn sẽ mất hàng tháng, hàng năm, và như thế lại
    quá trễ vì thời gian của ta còn rất ít. Nhưng ta có thể kể về ba
    người thầy sau của ta.

    Người đầu tiên là một tên trộm. Có một lần ta đi lạc trong sa mạc,
    khi ta tìm đến được một khu làng thì trời đã rất khuya, mọi nhà đều
    đi ngủ cả. Nhưng cuối cùng ta cũng tìm thấy một người, ông ta đang
    khoét vách một căn nhà trong làng. Ta hỏi ông ta xem có thể tá túc ở
    đâu, ông ta trả lời: "Khuya khoắt thế này thật khó tìm chỗ nghỉ
    chân, ông có thể đến ở chỗ tôi nếu ông không ngại ở chung với một
    tên trộm."

    Người đàn ông ấy thật tuyệt vời. Ta đã nán lại đấy hẳn một tháng! Cứ
    mỗi đêm ông ta lại bảo: "Tôi đi làm đây. Ông ở nhà và cầu nguyện cho
    tôi nhé!" Mỗi khi ông ta trở về ta đều hỏi: "Có trộm được gì không?"
    và ông ta đều đáp: "Hôm nay thì chưa, nhưng ngày mai tôi sẽ cố, có
    thể lắm chứ". Ta chưa bao giờ thấy ông ta trong tình trạng tuyệt
    vọng, ông ta luôn hạnh phúc.

    Có lần ta đã suy ngẫm và suy ngẫm trong nhiều năm ròng để rồi không
    ngộ ra được một chân lý nào. Ta đã rơi vào tình trạng tuyệt vọng,
    tuyệt vọng đến nỗi ta nghĩ mình phải chấm dứt tất cả những điều vô
    nghĩa này. Ngay sau đấy ta chợt nhớ đến tên trộm, kẻ hằng đêm vẫn
    quả quyết: "Ngày mai tôi sẽ làm được, có thể lắm chứ!"

    Người thầy thứ hai là một con chó. Khi ta ra bờ sông uống nước, có
    một con chó xuất hiện. Nó cũng khát nước. Nhưng khi nhìn xuống dòng
    sông, nó thấy cái bóng của mình nhưng lại tưởng đó là một con chó
    khác. Hoảng sợ, nó tru lên và bỏ chạy. Nhưng rồi khát quá nó bèn
    quay trở lại. Cuối cùng, mặc nỗi sợ hãi trong lòng, nó nhảy xuống
    sông và cái bóng biến mất. Ta hiểu đây là một thông điệp đã được gửi
    đến cho ta: con người phải biết chiến thắng nỗi sợ trong lòng bằng
    hành động.

    Người thầy cuối cùng là một đứa bé. Ta đến một thành phố nọ và thấy
    một đứa bé trên tay cầm một cây nến dã thắp sáng để đặt trong đền
    thờ. Ta hỏi đứa bé: "Con tự thắp cây nến này phải không?" Đứa bé
    đáp: "Thưa phải." Đoạn ta hỏi: "Lúc nãy nến chưa thắp sáng, nhưng
    chỉ một thoáng sau đã cháy sáng. Vậy con có biết ánh sáng từ đâu đến
    không?"

    Đứa bé cười to, thổi phụt ngọn nến và nói: "Ngài thấy ánh sáng đã
    biến mất, vậy ngài bảo ánh sáng đã đi đâu?"

    Cái tôi ngạo nghễ của ta hoàn toàn sụp đổ, pho kiến thức kim cổ của
    ta cũng sụp đổ theo. Lúc ấy ta nghiệm ra sự dốt nát của bản thân. Và
    từ đó ta vất đi tất cả những tự hào về kiến thức của mình.

    Đúng là có thể nói ta không có một ai là thầy, nhưng điều này không
    có nghĩa ta không phải là một học trò. Ta xem vạn vật là thầy. Tinh
    thần học hỏi của ta luôn rộng mở hơn tất cả các người. Ta học hỏi từ
    tất cả mọi vật, từ cành cây ngọn cỏ đến đám mây trên trời kia. Ta
    không có một người thầy vì ta có hàng triệu triệu người thầy mà ta
    đã học được mỗi khi có thể. Điều thiết yếu trong cuộc sống là luôn
    làm một học trò. Điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là có khả năng học
    hỏi, luôn sẵn sàng học để biết chấp nhận ý nghĩa của vạn vật.
  4. MrSun

    MrSun Hỗ Trợ Sàn Mua Bán Staff Member

    Ông thầy Việt văn
    Vũ Thế Thành

    Tôi hận ông thầy Việt văn lớp 11. Ổng chơi không đẹp khi bắt tụi tôi học thuộc lòng bài thơ “Kẻ Sĩ” của Nguyễn Công Trứ. Đó là bài hát nói gieo vần vô kỷ luật nhất mà tôi từng biết, chả vần chả điệu, lòng thòng, Hán nhiều hơn Nôm. Đây này, trích thử vài câu nghe chơi :

    “…Cầm chính đạo để tịch tà cự bí
    Hồi cuông lan nhi chướng bách xuyên…”

    Mà tôi theo ban toán, chứ có phải văn chương đâu, nội hiểu được ý nghĩa bài thơ đó cũng đáng nể rồi, giờ còn bắt học thuộc lòng nữa, coi sao được. Tôi tính “tố phé” ổng. Thế này, lớp 40 học sinh, mỗi tuần 4 giờ Việt văn, 2 lần lên lớp. Tôi có 75% thoát hiểm, lỡ dính thì coi như Trời hại. Nhưng ổng tỉnh bơ: “ Tôi sẽ gọi từng người cho đến hết lớp”. Ổng còn thêm: “ Ai không thuộc, tôi sẽ cho cơ hội lần sau, và lần sau nữa cho đến khi…có điểm”. Thế là rõ ! Ổng quyết tâm…chơi tụi tôi đến cùng. Không còn chọn lựa nào khác, đành ôm hận, lảm nhảm đến méo mỏ cái bài thơ thổ tả đó cho đến khi thuộc lòng.

    Cơ hội rửa hận đến khi ổng ra đề luận: “ Bạn nghĩ gì về tình thầy trò ngày nay?”. Từ hồi biết mặt chữ, tôi chưa bao giờ “múa bút” sướng như thế. Nào là, thời xưa học một thầy, học để làm quan, và chỉ học nghề…văn. Thời nay, học đủ thứ, cần gì học nấy, học để hành nghề. Thời đại khoa học, ai học trước người đó là…”thầy”, bởi vậy mới có chuyện đi học luyện thi, mới có thầy giáo “cua” học trò,…Đại loại bài luận văn là một “bản cáo trạng” về thầy. Tôi khoắng bút như một nghệ sĩ, cho đến khi gần hết giờ, chấm xuống hàng, kết luận: Nên xem thầy giáo như người anh coi bộ nhẹ nhàng hơn khi nhìn dưới khía cạnh đạo đức. Thiệt là hả giận! Tôi viết với tư thế “tử vì đạo”, ăn trứng vịt cũng được. Không thành danh thì cũng thành ma.

    Bài luận được 16 điểm. Hôm phát bài, ông thầy cười cười: “Tôi không đồng ý với em nhiều điểm, nhưng vẫn cho em số điểm cao nhất”. Thiệt chưng hửng! Tôi mơ hồ hình như ổng chơi trên.. cơ mình, nhưng “cái tôi” khốn nạn đã đẩy tôi đi quá xa, khoác lác hả hê với bè bạn: Cái hận “Kẻ Sĩ” đã rửa xong.

    Ổng còn nhiều chiêu kỳ quái khác. Tú Xương thì học trò đứa nào chẳng khoái. Lẽ ra phải chia sẻ chút đỉnh với đám học trò mới lớn bằng những câu thơ

    “Cao lâu thường ăn quỵt
    thổ đĩ lại chơi lường”

    hay ít ra cũng thông cảm với bọn hoc trò đang chuẩn bị bước vào vòng ân oán của thi cử

    “ Đau quá đòn hằn, rát hơn lửa bỏng
    Hổ bút hổ nghiên, tủi lều tủi chõng “

    Thi là thế, học hành là thế, trò chuyện cùng ai? Người một nơi, hồn phách một nơi, than thân với bóng! Không ! Ổng phang bài:

    “ Trên ghế bà Đầm ngoi đít vịt.
    Dưới sân ông Cử ngửng đầu rồng”.

    Ổng giảng say sưa, bằng giọng bi ai, phẫn hận về thời Nho mạt, về danh lợi, về nhân phẩm, ổng truyền lửa cho đám học trò đang há hốc miệng ngồi nghe, xả suốt 2 giờ đồng hồ. Hình như ổng đang dạy cho tụi tôi kiến thức để làm người, chứ không phải kiến thức để đi thi. Ổng đâu ngán cháy giáo án. Mà hồi đó làm gì có giáo án. Bài soạn của ông là xấp giấy A4 gấp đôi, chẳng bao giờ thấy ổng mở ra. Ổng chỉ mở sổ điểm.

    Đời cứ thế trôi đi. Những năm cuối thập niên 70, đầu 80, đời sống khó khăn thế nào khỏi cần kể. Tôi làm ở một trung tâm nghiên cứu ở Sàigòn. Ban ngày khoác áo blouse vào phòng lab cứ như là viện sĩ. Tối về mượn xích lô của thằng bạn, cảo vài vòng kiếm thêm. Một buổi tối trời mưa, ế độ. Tôi tắp vào quán nhậu ven đường (cái lều nhậu thì đúng hơn) gần Ngã Tư Bảy Hiền. Hồi đó khu này còn hoang vắng lắm. Quán cũng ế độ, chỉ có mình ông chủ đang trầm ngâm bên ly rượu. Tôi kêu một xị, ngồi trông ra đường, nghe tiếng mưa lằng nhằng trên mái nhà, rầu thúi ruột… Chợt nghe tiếng ngâm ê a của ông chủ quán từ phía sau. Lời ngâm nghe quen quen, rồi tự nhiên tôi cũng cất tiếng ngâm theo:

    “…Lúc vị ngộ hối tàng nơi bồng tất
    Hiêu hiêu nhiên điếu Vị, canh Sằn
    Xe bồ luân dầu chưa gặp Thang,Văn.
    Phù thế giáo một vài câu thanh nghị.
    Cầm chính đạo để tịch tà cự bí.
    Hồi cuông lan nhi chướng bách xuyên ”,

    và cứ thế cho đến hết bài “Kẻ Sĩ”. Một khoảng im lặng. Tôi quay lại, không ai bảo ai, cả hai nâng ly mời nhau. Trong sự nghiệp cụng ly của tôi, chưa bao giờ tràn ngập những “tiếng nói không lời” như lần đó. Chủ quán trạc ngoài 30, cao học Luật, công chức chế độ Sàigòn. Sau 75, đi cải tạo 4 năm, về mở “lều nhậu” tiêu sầu. Chúng tôi cà kê chuyện đời, chuyện người, chuyện số phận đẩy đưa. Rượu đến mềm môi. Bài thơ “Kẻ Sĩ” thưở còn đi học tưởng đã trôi vào quên lãng, bỗng thức dậy trong một đêm mưa, có người đồng điệu, ngân nga như tiếng chuông đeo đẳng đời người.

    Đất nước thời mở cửa, kinh tế thị trường nửa khép nửa hở. Kiếm tiền bằng năng lực thì ít, nhưng bằng quyền lực hay dựa hơi quyền lực thì nhiều. Luật lờ mờ, nhưng lệ rõ ràng. Làm ăn là phải biết điều, gọi văn vẻ là thỏa hiệp. Thỏa hiệp đủ thứ, không thỏa hiệp không được. Giới hạn thỏa hiệp tới đâu, tùy thuộc vào nguyên tắc sống (tôi không dám dùng chữ “nguyên tắc đạo đức”) của mỗi người. Cái giới hạn này mong manh, tự mình hạ thấp giới hạn xuống , rồi tự biện minh với bao lời hoa mỹ, đi ngược lại “xu hướng thời đại” là không thức thời. Dối người, dối mình, đạo đức giả hồi nào chẳng hay.

    Kẻ Sĩ thời nay lộn ngược rồi : Thương, Công, Nông, Sĩ. Ai chẳng khoái tiền, khoái danh. Cám dỗ vô cùng! Đạo lập thân làm sao giữ lấy cương thường? Mỗi lần như thế, tiếng chuông đêm mưa ở cái “lều nhậu” lại vang lên, làm nhức nhối kẻ bị mang tiếng là gàn dở, toát mồ hôi với cái lưới “đầu rồng đít vịt”.

    Trong Kinh thánh có chuyện kể, đứa con út đòi cha chia gia tài, rồi tìm đến phương trời xa vui chơi thỏa thích. Người cha chiều nào cũng tựa cửa đứng trông con về . Rồi thằng con về thật. Nó đã phung phí hết tiền, bây giờ đói rách trở về nhà cha xin chén cơm thừa. Nhưng người cha mừng rỡ, đã mặc áo mới cho nó, làm tiệc linh đình mừng con mình trở về.

    Văn hào Pháp, André Gide cũng có câu chuyện “Đứa con hoang đàng” tương tự, chỉ khác khúc cuối: Đang giữa tiệc mừng, thằng con lững thững bỏ về phòng, nhìn xa xa qua khung cửa sổ, nhớ đến cuộc chơi thâu đêm suốt sáng cùng chúng bạn. Nó đang mơ một chuyến đi khác. Trở về chỉ là chuyện bất đắc dĩ. Hồi đó, đọc đến đoạn này, tôi bật cười sảng khoái “ Phải thế mới được!”

    Thưa thầy Việt văn, thằng đệ (tử) giờ đây đầu bạc chân mỏi, ngày Nhà Giáo năm nay xin hầu thầy cho đến tận cùng bữa tiệc để khoanh tay nói lời tạ lỗi, trước khi phản xạ tung hô theo đám đông: “ Biết ơn thầy cô”.

Chia sẻ trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.